Part 22: TPHCM

Thành phố Hồ Chí Minh hay còn gọi là Sài Gòn hoa lệ, một thành phố to lớn bậc nhất miền Nam nhưng chưa bao giờ là điểm dừng chân lâu dài của mình cũng như đồng bọn,  vì bọn mình cũng ở thành phố, rúc vào thành phố làm cái gì không biết? Ở Sài Gòn thì mình thường chỉ vì công việc hoặc là một nơi tạm nghỉ trước khi đến những điểm đến khác.


Việc đầu tiên ở Sài Gòn đấy là làm thủ tục về nước chiếc xe máy Tiny Fox đã, phút chia tay bịn rịn ở ga Sài Gòn cảm động hết nước mắt, chúng mình vuốt ve sờ mó chiếc xe như vỗ mông con chó con, đoạn rồi cả nhà nghiêm trang cử hành lễ chào xe trước khi em nó bị đóng cũi gô cổ lên tàu hỏa cùng với một túi đồ to. Từ đây, chính thức gia đình mình đi chân đất.


Không có chiếc xe máy quen thuộc của hơn 2 chục ngày qua, tự dưng thấy đần hết cả người, muốn đi đâu cũng thấy như bị chặt chân, nên mình đành lang thang những nơi đơn giản như Dinh Độc Lập thôi, đi bộ được từ đó về đến tận nhà, tại Dinh có cái gì thì mình không kể đâu, kể ra các bạn Sài Gòn lại bảo "Quê tao đầy" thì xấu hổ chết :))



Nhưng có 1 địa điểm mà mình rất muốn xách cổ con Cáo nhà mình đến đó là địa đạo Củ Chi, dù nó khá xa. Không còn xe máy nên mình không thể tự phi đến được, mà đi xe bus ở Sài Gòn mình không có thiện cảm lắm, chả hiểu tại sao :(. Thế là mình đặt quách cái day tour của 1 đại lý du lịch gần nhà để đến Củ Chi, nhà tour ghép cho mình vào một tour của người nước ngoài, toàn là người Ấn Độ luôn, toàn sĩ quan, quân nhân gì đó. Lúc mình đi thì trời mưa to lắm, trời đất đúng kiểu khuyên nhủ các thí chủ ở nhà cho ấm áp, nhưng mình và mấy vị khách vẫn hăm hở đi. Tour dẫn mình qua một khu làm tranh sơn mài và đồ thủ công, sau đó mới đến khu địa đạo. Trời thì mưa tầm tã, cả đoàn đành mặc áo mưa đi khám phá. Con Cáo thì ăn chơi rồi, nó đã nghe mình quảng cáo về địa đạo từ trước nên rất hăm hở khám phá dù mưa gió bập bùng. 


Cũng có điều phải nói về cái Day tour này, thực sự thì hướng dẫn viên khá là vô tâm, mình là người Việt Nam và từng đi địa đạo rồi thì bạn HDV nói chuyện bình thường, nhưng theo chiều hướng hơi chê bai đoàn khách. Đến những điểm cần hướng dẫn như các loại bẫy hay chỗ trốn thì anh HDV chỉ chọc chọc vào rồi làm mấy động tác: It's a trap, bụp, you die, hết, chẳng có thêm chút thông tin nào, Đến 1 ụ mối, thì anh HDV cũng chỉ chỉ vào rồi làm động tác giương súng lên bùm bùm, you die, hết, nói chung cái gì cũng dẫn đến you die mà chẳng có tí thông tin nào hơn. Cá nhân mình thấy làm dịch vụ kiểu mì ăn liền và không để tâm thế này thì rất chán, thậm chí đến 6  7 loại bẫy khác nhau đều theo kiểu bụp, you die thì còn gì chán hơn? Không biết do hôm đó trời mưa, tâm trạng HDV tệ hay là do vốn tiếng Anh hạn hẹp, cuối cùng mình đành thuyết minh thêm 1 chút cho mấy bạn khách cũng đang chưa hiểu mô tê gì mà suốt ngày you die :(.


Đến đoạn chui hầm, cái trò này mình thích nhất thì mấy bạn khách tây chui được 5m là bò lên luôn, lắc đầu lè lưỡi. Còn mỗi nhà mình hăm hở nhất định đi cho hết chiều dài, chui xuống được 1 đoạn thì có anh bộ đội ngồi dưới bảo mình rẽ lên, mình nói luôn, iem người Ziệt anh ơi, em phải đi cho hết, thế là anh bộ đội lại nhường đường để bọn mình bò tiếp. Vì ngoài trời mưa nên trong này cũng gặp một cơ số sinh vật đáng yêu như mấy con cuốn chiếu to như ngón tay bò ngoe nguẩy, bạn gái nào lỡ bò xuống mà khiếp mấy con này chắc chỉ ngất lịm chứ khỏi bò tiếp. May mà nhà mình vẫn chất chơi nên bò qua luôn mấy chú bé tránh mưa đó. Đi địa đạo vui và lí thú, nhiều thứ mới lạ trong mắt con Cáo nên dù tốn thời gian và mưa gió mình cũng thấy rất đáng giá.


Buổi tối cuối cùng ở Sài Gòn, mình đưa cả nhà đi giải ngố ở Bùi Viện, úi dời ơi, mình chưa có dịp đi Bùi viện bao giờ vì không thích lắm nhưng đi rồi mới thấy nó giống cái Khao San bên Thái Lan, cũng kiểu xập xình và nhảy nhót, trên các thùng phi, các bạn gái cosplay đủ mọi phong cách uốn éo không ngừng, tiếng nhạc dập ầm ĩ và ánh sáng tung tóe khắp nơi. Mình vỗ vai con Cáo thủ thỉ:" Học dốt là sau này phải lên bục tập thể dục cả ngày thế này đấy con ạ..."











Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Part 13: 600k 1 đêm

Part 4: Nắng xứ Huê

Part 7: Con đường thẳng tắp đến Sa Huỳnh