Part 15: THam dự lễ hội Festival biển người



Mình không có nhiều gợi ý về việc chơi gì ở Nha Trang, vì thành phố này có quá nhiều bài viết rồi nên chỉ cần google chơi gì ở Nha Trang chắc các bạn đọc mỏi mắt không hết. Về phần nhà mình, mình cũng đã thăm thú kha khá tại đây rồi, có mỗi cái viện Hải Dương học là con Cáo chưa được đến, vì vậy cả nhà khăn gói quả mướp lên đường đi viện Hải Dương. Hình như do vừa là cuối tuần, vừa là lễ hội nên ở đây đông hơn thường lệ, toàn các gia đình có con nhỏ đến thăm thú thôi. Khu viện cũng đã nâng cấp rất nhiều rồi, có cả đường hầm cá và các khu trưng bày lớn về hiện vật cũng như cá tươi các loại và rất đáng để thăm. Nhưng 10 năm trước, khi lần đầu đến đây thì mình có cảm giác nó rất nghèo nàn, đơn sơ. Mình thì chỉ khoái cái đường hầm mát lạnh nơi mình ngắm nhìn các con cá và tưởng tượng ra cái lò than, vỉ nướng và chai tương ớt thôi.







Thời gian còn lại trong ngày, mình quyết định chẳng làm đếch gì cả ngoài  việc đi uống cà phê ở cái quán đẹp đẹp ngay dưới chân khách sạn, nghe đâu đó quán này cũng được giải thưởng thiết kế này nọ thì phải. THôi thì giữ sức cho vụ đi festival biển tối nay.








Kế hoạch ban đầu thì gia đình mình sẽ vào hội chợ ẩm thực ăn tối, rồi kiếm một chỗ đẹp ngay bãi cát ven biển mà nằm ngắm nhìn trăng sao và drone ánh sáng bay lượn khắp bầu trời, lãng mạn phải không? Nhưng đời thường chổng mông vào sự lãng mạn.

Gần 6h chiều, bọn mình mới lếch đít lên xe máy phóng về phía trung tâm, cảm giác như đường phố có hơi đông đúc hơn mọi ngày thì phải. Hỡi ôi, càng về phía trung tâm thì người ở đâu đổ ra càng lúc càng đông chết mẹ, thôi xong, tính sai nước đi rồi, chắc chắn là biển người rồi. Mình tức tốc vứt xe vào một đoạn vỉa hè, tiện tay rút luôn cái dây bugi xe máy ra. Mình thường làm trò này để thằng nào bẻ khóa xe được cũng không nổ được máy, nhưng nó dắt đi mất thì đành chịu... Nói vậy chứ con xe chở lợn này, đéo ai thèm mà dắt với dê. CHỗ gửi xe cách tháp trầm hương tầm 1km, cả nhà ung dung đi vào, nhắm đến hội chợ ẩm thực mà tiến...



Len lỏi qua đoàn người mỗi lúc một đông, cái chợ ẩm thực phía bên kia tháp trầm cũng dần hiện ra, chỉ ngăn cách bởi cái tháp thôi, chắc cũng sắp được ăn đến nơi rồi thì bỗng.."Dạ chào anh, mời anh đi lối khác" Tiếng đồng chí công an vang lên ấm áp và tàn nhẫn. "Ơ kìa chú, sao lại ngăn cản người dân đi tham dự lễ hội, càng đông càng vui phải không đồng chí ha?". Anh công an mỉm cười hiền dịu "ANh thông cảm, hôm nay các bác trên đến tham dự nên phải kiểm soát an ninh, chỗ này không cho người không có thẻ vào, anh vui lòng đi vòng chút xíu nha" Cái chút xíu của đồng chí là nó khoảng hơn 2km len lỏi giữa biển người ào ào như sóng vỗ. Mình nghiêm mặt nhìn thẳng vào đồng chí công an rồi đanh giọng: "Tôi sẽ báo cáo việc này lên cấp trên của tôi" Ánh mắt đồng chí công an có vẻ hơi xao động, nhưng không để đồng chí kịp phản ứng, tôi quay lại phía con thị vợ :"Báo cáo cấp trên, cấm đường rồi, nhịn ăn ạ"




Kế hoạch phá sản, chả có cái hội chợ ẩm thực nào phía bên này chào đón 3 cái bụng rỗng cả. Bọn mình lại lóp ngóp bơi giữa biển người ngược ra phía xa, bò vào một con ngõ nhỏ nơi có biển hiệu bánh mì xíu mại thịt nướng. MÌnh dõng dạc hô to :"Cho 3 bánh mì full topping" Chủ quán chỉ vào cuối cái hàng tầm 7 8 người rồi bảo xuống dưới xếp hàng nha... Thôi xong, anh chị cô chú nào cũng mua 4 5 đến 7 8 cái. Mình nhẹ nhàng rút dép ra ngồi, lặng nhìn thời gian trôi.



Trời ngả dần về tối muộn, đâu đó cỡ 8h tối chắc mình mới cầm được 3 cái bánh mì và mấy chai nước rồi mặc áo phao nhảy xuống biển người bơi về phía bãi cát. Ôi cái bãi cát vắng vẻ ngập tràn ánh  nắng mọi ngày nay biến đâu mất, phải khó khăn lắm chúng mình mới không đạp trúng người. Xung quanh toàn là dép, mọi người ngồi xuống cát, nhậu trên cát và nằm trên cát, tất cả đều ở khu vực phía sau sân khấu chính. Trên sân khấu các tiết mục văn nghệ đang hát hò cái gì đó, thi thoảng lửa phụt tưng bừng, Chả thấy cái mẹ gì... 

Niềm an ủi duy nhất là chúng tôi ở rất gần cái khinh khí cầu, mọi người hối hả chuẩn bị phụt lửa đưa khí cầu lên cao, chắc hẳn sẽ rất ngoạn mục. Nhưng chờ mãi, chờ mãi mà chả thấy khí cầu bay lên, mình ra khều nhẹ anh giai đang xếp bình ga và quấn dây "Mãi hổng lên hả anh? Có cần em đẩy giúp không?" Anh giai giọng buồn thiu "ĐÔng người quá, sợ không an toàn, BTC cấm bay rùi nha"... tẽn tò

Cả nhà mình ngồi chơi oẳn tù tì với nhau chắc phải 2 tiếng đồng hồ, xung quanh cả làng như giã tràng se cát biển đông. Phía trên giời là đội dù bay veo veo, trên đó chắc mát lắm, có hiểu nỗi lòng những người dưới đây. Rồi chẳng ai bảo ai, chẳng thông báo gì, tự dưng cả trăm cái drone bay vút lên từ sân khấu chính và lần lượt trình diễn màn biểu diễn xếp hình nghệ thuật trên không, đẹp đấy, hoành tráng đấy chứ, nói chung thì cũng bõ công chờ đợi, chỉ sướng cái con lùn nhất nhà, lần đầu tiên....






XOng chuyện, ai về nhà nấy, đường phố Nha Trang chứa chan đặc sản Hà Nội: Tắc đường, may mà khách sạn cũng gần, bò chút chút là tới. Bọn mình lên đến phòng mệt nhoài, liếc nhìn ra khung cửa sổ bao trọn cả vùng bờ biển: GIá mà chiều nay gọi cái gì ngon ngon ngồi mẹ nó trong phòng nhìn ra thì chắc cũng đẹp lắm, lại đỡ đông... NHưng thôi, phải hòa mình vào mới trải nghiệm trọn gói bầu không khí lễ hội biển chứ nhỉ? Nhưng mà là biển người...



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Part 13: 600k 1 đêm

Part 4: Nắng xứ Huê

Part 7: Con đường thẳng tắp đến Sa Huỳnh