 |
| Buổi sáng ở Sa Huỳnh |
Buổi sáng ở bãi biển Sa Huỳnh, cứ tưởng biển này chỉ phèn phèn thôi vì cái khu này cũng chỉ ven đường quốc lộ thôi, ai ngờ đẹp ra trò luôn, cả bờ biển rộng rì rào sóng vỗ mà chẳng có ai ngoài nhà mình cả. Thôi thì ở đâu đẹp ta không nên bỏ qua, kẻo đến lúc xấu xấu bẩn bẩn lại tiếc nuối với đời. Vì vậy cả nhà mình quyết định lê la dưới hàng dương ven bờ để đào còng móc cáy, tiện tay mắc luôn cái võng mang theo để nằm ngửa mặt hưởng gió trời. Ngả ngốn vèo một cái cũng đến trưa trật mới bò ra trả phòng, ấn tượng ở Sa Huỳnh Resort là vắng vẻ nhưng đẹp, khách sạn cũng có những chùm hoa đẹp lung linh. Ở Resort này thì rất khó tìm cửa hàng tạp hóa, nhưng nếu cần thì có 1 cửa hàng ven đường quốc lộ bán đủ thứ trên giời dưới biển với giá rẻ giật đùng đùng nhé.
 |
| Dưới hàng cây |
 |
| Con còng hâm, không chạy khi thấy người |
 |
Tranh thủ bơi tí trước khi đi
|
 |
| Cây hoa trước cửa khách sạn |
Đi ra khỏi resort tầm 2km, theo con đường sát biển nhất có thể thì có một quán ăn địa phương tên là quán 09 Bàu Nú, quán ngay cạnh núi Gành, đây là nơi chúng mình chọn dừng để ăn trưa trước khi thực sự lên xe di chuyển. Nói là quán ăn nhưng nó giống một quán nhậu địa phương hơn. Đứng ở quán nhìn ra biển khơi xanh ngắt một màu, với những bãi cát dài mà tiếc rẻ, giá mà có nhiều thời gian hơn cho cái vùng biển này, kể ra nhậu nhẹt ở đây thì cũng tương đối bồng lai tiên cảnh đấy. Nhà mình vào gọi cháo hải sản và mực nướng, cứ tưởng ăn nhanh nhanh để đi cho sớm chợ thì thấy bác chủ bê ra một cái nồi than, và 1 bát mực tươi nguyên, khuyến mại cho cái quạt nan nữa. Té ra phong cách ở đây là lai rai, tự nướng tự ăn. Đúng như các cụ dạy: Muốn ăn phải lăn vào bếp, thế là bố con phải xắn tay lăn lộn quạt chả. Bữa ăn nhậu đấy kéo dài đến tận giữa trưa mới kết thúc, ngon nhưng mà tốn thời gian quá.
 |
| Tôi ngồi trông mực nướng |
 |
Núi Gành, nhìn từ chân quán 9 Bàu Nú
|
 |
| Bạch tuộc to ăn bạch tuộc nhỏ |
Từ đây, nhà mình đi vòng qua bãi biển xanh Châu Me để tiếp tục men theo đường biển và tránh các khúc quốc lộ, đường trong này thì đúng kiểu đường dân sinh, đường làng, nhỏ nhưng vắng vẻ, xung quanh là cuộc sống dân cư yên bình. Cũng phải mất 4 5 lượt qua cầu mới vượt được qua cửa sông Tam Quan để bám biển Tam quan Bắc mà bò tiếp như một chú rùa chăm chỉ.
 |
| Di tích tàu không số |
Đang đi một con đường bằng phẳng thì tự dưng một con dốc dựng dựng ở đâu ấp luôn vào đầu xe, rồi cứ thế dốc ngược lên mãi, mình hơi bất ngờ vì đang đường ven biển sao lại tự dưng có cái núi đèo to tổ bố thằng ăn mày thế này, sau kiểm tra lại mới biết đây là Mũi Gành. Ngay dưới chân đèo là di tích tàu không số, chắc ngày xưa cũng có đoàn tàu không số dừng chân ở đây. Nói qua một chút cho ai lỡ không biết, dọc vùng biển từ Bắc vào Nam có một số điểm di tích tàu không số, có thể là nơi bốc hàng lên hoặc dỡ hàng của các đoàn tàu không có số hiệu, đua vũ khí từ miền Bắc vào Nam cho bộ đội. Các cụ trên tàu thì thôi khỏi nói, lênh đênh trên biển không biết sống chết ra sao, đã đi là chưa tính đường về, tỉ lệ thành công cũng thấp nhưng các cụ cũng vẫn đi, tinh thần ngút trời luôn. Nhà mình đi đến đây thì biết có biển ngay cạnh rồi, nhưng vì hàng cây che khuất nên chỉ thấy thấp thoáng biển xanh thôi, đi một đoạn thì tình hình lũ lụt cấp bách, mình tạt ngay vào một bờ bụi vắng rồi bảo vợ con trông xe, để bố mày còn đi xả lũ cứu dân. Vừa chạy vào phía sau cồn cát, tự dưng cả một khung cảnh trải dài với nắng nhẹ, bờ cát vàng và biển xanh đẹp đến ngây người, mình cứ đứng ngắm mãi, ngắm mãi mà quên cả đái. Hú hét gọi 2 con ngẫn đang trông xe lại nhìn xem kì quan thế giới này, chúng nó còn hỏi lại “Thế xe thì sao?” Mình bảo “Kệ mẹ”. Thế là cả lũ vứt xe vứt balo giữa ven đường để chạy vào nhảy nhót trong bãi cát vắng. Ban đầu mình đếch biết biển này gọi là gì, chỉ biết nó là một vùng biển không tên, nhưng sau xem lại thấy chếch phía trên 1 tí người ta gọi là biển Lộ Diêu. Mãi rồi mẹ con nó mới bò ra khỏi cồn cát đấy, còn mình? mình ở lại đi đái đã. Một lưu ý là biển này trông thế thôi chứ bao quanh phía đất liền của nó đều là các dãy núi, có vẻ nếu đi bằng ô tô đến đây sẽ có chút trở ngại vì vắng vẻ và đi về đều phải vượt qua các đèo cao.
Nhà mình chạy tránh quốc lộ, chỉ men theo các đường ven biển nên xác định có thể sẽ gặp các loại đường giời ơi đất hỡi, nhưng thật ra những con đường ven biển này lại cực kì đẹp, mặt đường cứ gọi là phẳng lì, trải nhựa đi thẳng tắp giữa hai đồi cát, nhất là đoạn bãi bồi Vĩnh Lợi. Nhưng cũng có lúc, dù vẫn là đường tỉnh lộ, nhưng mình xe phải bò qua con đường lổn nhổn gạch đá, đi giữa bãi tha ma. Nói vậy thôi chứ phần lớn là đường đẹp. Đoạn này là đất Bình ĐỊnh rồi, đất này có tiếng lắm, nhìn những con người hiền lành chất phác, những cô gái xinh tươi hay các em nhỏ đang nhảy dây kia đi, có thể dưới vạt áo đều là côn nhị khúc, bát trảm đao, hay ỷ thiên kiếm đấy. Đùa vậy chứ đất võ Bình ĐỊnh, danh tiếng đã đi xa lắm rồi.
 |
Biển Lộ Diêu
|
 |
| Khọm già ở biển cả |
Đến cầu Đề Ghi rồi thì quãng đường rất đẹp, bản thân cái cầu vượt eo biển này cũng đã đẹp thôi rồi, đứng từ đây một bên ngắm núi một mặt ngắm biển. Trai gái đứng trên này mà tỏ tình thì chắc về đẻ 2 con, tầm chiều chiều thấy dân tình người lớn trẻ con mặc áo phao đổ ra tấp nập, chắc họ tắm biển ở đâu đó. Còn đường ở đây á? chắc cũng tầm tầm như đường đua Formula one thôi. Khu này thì đồi núi xen kẽ với bờ biển liên tục nên lái xe có cảm giác hơn, và mỗi lần lên đồi thì quang cảnh cũng rất đã mắt. Mình cũng chẳng kịp để ý xem chúng mình đi qua những đâu, cứ đường thẳng ta đi, đẹp thì ta ngắm, xấu thì ta đi, những ruộng hành ruộng tỏi cứ vùn vụt ngang qua trước mắt. Hình như khu vực này cũng mới làm đường vì mình thấy nhiều đoạn đường cắt ngang mỏm núi vừa khoét ngang. BÓng chiều ta dần buông xuống cái bọn la cà vừa đi vừa hát “Mùa hè là mùa của những cô em yêu đời, lá là la”. ĐAng líu lo hát thế thì con mẹ Cáo hét ầm lên “Bố ơi, quạt cây khổng lồ” Úi cha mẹ ơi, xem qua phim ảnh đã lâu, nhưng đây cũng là lần đầu tiên chúng mình được tận mắt nhìn thấy cánh quạt gió khổng lồ, càng đi tới gần thì cái cánh quạt càng to, to vật vã ngã ngửa luôn. Nhìn cũng hết sức thán phục sức mạnh khoa học kĩ thuật của loài người đấy. Ở đây chắc phải có cả chục cái quạt như vậy quay ngày đêm, nhưng mình vẫn thắc mắc, đứng trước hay sau cái quạt thì sẽ mát hơn nhỉ?
 |
| Bơm nước trước khi đi tiếp |
 |
| Đường lên dốc núi quanh co |
 |
| Sung sướng khi khám phá ra mảnh đất mới |
 |
| Chiếc quạt cây khổng lồ |
 |
| Cầu Đề Ghi thẳng tít tắp |
 |
| Nghỉ ngơi quán nước ven đường - Bình Định |
 |
| Đường ven biển đẹp hơn đường quốc lộ |
 |
| Bố con tôi ở miền quạt gió |
ĐIểm dừng chân của chúng mình dự kiến là Khu Kì CO - Eo Gió, thị trấn Nhơn Lý thì phải. Hôm nay cuối tuần, mình nghĩ ở Kỳ Co - Eo Gió phải đông như Đồ Sơn mùa trẩy hội, nhưng đến nơi mới thấy vắng hoe, chả có ai. ĐIều này có thể lí giải là khu này khá gần thành phố Quy Nhơn, nên du khách hoàn toàn có thể đến chơi trong ngày rồi về lại thành phố nghỉ ngơi chứ không cần ở lại như chúng mình. Kệ mẹ, chỗ nào vắng là có chúng mình, còn chỗ đông thì mời chúng nó. Ở đây có một cái khách sạn khá đẹp với view biển tên là Chài Village, chủ của khách sạn dễ thương, vui tính và giúp đỡ chúng mình rất nhiều thông tin, nếu muốn tìm chủ khách sạn thì cứ ra cái bàn nhậu trên quán cà phê của khách sạn mà tìm, hắn không nhậu thì cũng ngồi uống cà phê ở đó thôi.
 |
| Phòng ở Chài Village |
 |
| Ngồi mát xa cho nhau ngay trên quán cà phê nhà người ta |
Đánh vội một bát bún, chúng mình ngay lập tức tìm chỗ chơi, và điểm chơi náo nhiệt nhất buổi tối ngày hôm đó là 1 cái show hội chợ bình dân, mà người ta gọi dân dã là show Bê Đê. Ở Miền Bắc hay Hà Nội sẽ khá là xa lạ với cái show Bê Đê này, có lẽ nó thịnh hành ở các thành phố nhỏ hoặc miền Trung hay miền Nam hơn. Hội chợ này có điểm nhấn là một sân khấu ở giữa để các anh chị Bê Đê tổ chức chơi lô tô. Còn xung quanh đa phần là các hàng vui chơi trúng thưởng hoặc bán đồ chơi trẻ em, các khu vui chơi cho trẻ em cũng như đồ ăn vặt. ĐI chơi loanh quanh ở cái khu này thì ồn ào náo nhiệt và lắm trò, các trò cũng đủ rẻ đủ vui với trẻ con. Tại đây nhà mình đã xuất hiện 3 người bạn mới, sau khi thử sức với một vài trò chơi mà không ăn thua, mình đã xắn tay lên chơi phi tiêu và ăn được 3 con gấu bông to đùng cho con Cáo, khỏi phải nói nó sung sướng biết chừng nào vì tự dưng giải thưởng trên giời rơi xuống (bố mày mầ không giỏi thì có cớt đấy mà lấy giải). Nhưng từ nay mình sẽ phải dành thêm vài chỗ trống trên xe cho mấy con của nợ này...
 |
| Show bê đê - đấy là người ta gọi thế |
 |
| NHững người bạn mới |
Một chầu cà phê đưa những con người ham chơi về lại cơn mê trên giường ngủ, ngoài biển sống vỗ rì rào, những con tàu đánh cá lấp lánh phía xa như hứa hẹn một bữa hải sản bao la bát ngát...
 |
| Hội phụ huynh |
Nhận xét
Đăng nhận xét