Part 6: Vượt đèo Hải Vân - Xoay vần phố cổ

Một đêm hơi mông lung trôi vèo một cái, chưa gì đã tới sáng rồi, việc đầu tiên trong buổi sáng là sờ đầu con Cáo béo xem tình hình sao, thấy mát lạnh, trông con béo lại vui vẻ yêu đời nên cả nhà quyết định tiếp tục hành trình, và vẫn bám sát kế hoạch, bọn mình dậy thật sớm để tranh thủ di chuyển khi trời còn râm mát, nếu đúng theo dự tính của mình thì chỉ cần đi qua đèo Hải Vân là không khí oi bức sẽ biến mất, dù nắng nhưng không khí sẽ rất mát mẻ. Cả nhà sắp xếp một lúc thì cũng hoàn thành đồ đạc, dù có một chút sự cố, đấy là tối hôm qua tự dưng một bên gương xe bị vỡ, chắc vì khi sắp xếp xe cộ thì va chạm gì đó, nhưng nói chung khi đi xa mà bị vỡ gương thường cũng chẳng yên tâm lắm, mình cũng tìm loạn cái khu phố đồ xe cộ ở Huế vào sáng sớm nay cũng chưa thấy được gương thay ưng ý nên đành di chuyển cùng một cái gương chiếu hậu bị nứt vỡ.

Chị chủ khách sạn cũng đứng xem chúng mình xếp đồ lên xe rồi vỗ tay đôm đốp tán thưởng cho những đứa hâm đi bêu nắng. Vẫy chào toàn xứ Huế, chúng tôi bắt đầu nổ máy, và chính thức khởi động chương trình đi xe máy xuyên Việt - Một chuyến nghỉ hè đầy lao đao của chú Cáo béo. 


Chiếc xe thồ và những chú lợn

Nếu đúng ra thì đường ngắn nhất để đi đến Đà Nẵng chính là men theo quốc lộ 1A, nhưng mình khá sợ đi theo con đường này, nhất là khi di chuyển bằng xe máy, lí do rõ ràng nhất là các hung thần Container luôn phi ầm ầm bất chấp tất cả. Khoảng 10 năm trước, mình vẫn nhớ như in hình ảnh ở một khúc cua trên quốc lộ 1A cũng gần Huế, một xe Container phi hẳn qua phía ngược chiều dù có dải phân cách cứng chỉ để vượt một xe khác, sợ vãi linh hồn. Vì thế lần này mình sẽ cố gắng tránh quốc lộ 1A dù có phải đi lố thêm một đoạn đường dài hơn, như vậy thì mình sẽ vòng qua phía biển Thuận An để tránh khoảng 40km đường quốc lộ, con đường này thì hay ho lắm, nhìn trên bản đồ thì nó là một dải đất dường như tách biệt với đất liền, ngăn cách phía bên trong bởi một loạt con đầm lớn như phá Tam Giang.  

Mới đi được khoảng 10km thì bắt đầu có chút vấn đề, vì chưa quen với việc sắp xếp đồ đạc nên chỗ ngồi của bọn mình chưa được thoải mái lắm, chưa gì đã mỏi hết cả đít. Nếu đi đường xa mà chỗ ngồi không thoải mái thì rất chi là vỡ mồm đấy nhé, đặc biệt là phải có đầy đủ chỗ để chân cho người trên xe để không dồn trọng lượng vào đít. Để có thêm chút không gian ít ỏi trên yên xe, ngay giữa đường mình đã vứt mẹ nó mấy phụ tùng xe cộ không cần thiết đi để sắp xếp lại đồ đạc, lần này thì xe cộ mới vận hành trơn tru được.


Bọn mình cứ bám theo đường ven biển từ bờ biển Thuận An cho đến tận cầu Tư Hiền, trên đường đi thấy kha khá điều khác lạ, chỉ là khác lạ thôi chứ không phải kì lạ nhé, như kiểu nghĩa trang ở đây thì rất to và xây dựng cầu kì,  rồi thì chẳng mấy mà cầu Tư Hiền hiện ra trước mặt. Mình lấy cầu Tư Hiền làm mốc nhỏ trong cả hành trình một ngày để dễ định hình khoảng cách và tính toán giờ giấc di chuyển, cây cầu này đánh dấu điểm kết thúc của dải đất ven biển, từ đây mình sẽ phải đi dọc theo núi để trở lại với quốc lộ 1A, sẽ mất khoảng 20km đi theo quốc lộ 1A để đến Lăng Cô, điểm nghỉ trưa hứa hẹn đầy tiếng sóng. 

Những khung cảnh xa lạ với những đứa trẻ thành phố

Qua cầu một phát, con Cáo hú lên ầm ĩ, trước mặt nó là những vùng biển xanh ngắt đẹp đến nao lòng, dù chỉ một vịnh biển nhỏ nhưng trong mắt con bé thành phố này giống như cả một thiên đường nhiệt đới. từ đây đường cũng nhiều cây cối và đèo dốc nên cảm giác đi thú vị hơn hẳn việc thong dong qua các thị trần bằng phẳng. Nhưng mọi thứ thay đổi hẳn khi phải ra quốc lộ 1, cảm giác đầu tiên là hơi run. 

Hãy cứ tưởng tượng bạn vừa phải chui vào một con hầm tối, nơi làn xe máy và ô tô không rõ ràng phân biệt, phía trước là cái xe container to đùng, phía sau cách mấy chục mét là cái xe tải, dù đi với tốc độ chậm nhưng cảm giác thường trực khá bất an. May mà chỉ khoảng 20km di chuyển trong quốc lộ là chúng mình đã té khẩn cấp ra một trong những vùng biển được mệnh danh là đẹp nhưng cũng nguy hiểm nhất miền Trung: thị trấn Lăng Cô. 


Tại sao một nơi tuyệt đẹp như Lăng Cô lại nguy hiểm? Có lẽ vì nằm dưới chân đèo Hải Vân, với nhiều đá ngầm, nơi đây thi thoảng lại có những vụ chết đuối, kể cả với những người bơi giỏi thì việc thoát khỏi các xoáy ngầm không dễ dàng gì. Quả thật ấn tượng đầu tiên là bãi biển Lăng Cô quá đẹp, mặt cát bằng phẳng với sóng nhẹ êm đềm, cảm giác mình có thể lội xuống biển và đi xa trong cái bãi thoải này, nhưng chị chủ quán ăn chỗ mình nghỉ ngơi đã chỉ luôn, chỗ này thì tắm được, còn chỗ kia, ngay bên cạnh thì có xoáy ngầm đấy, tắm là toi... Nghe cũng khiếp

chọn món, anh em ơi



Hốc xong bữa ăn việt dã đầu tiên cũng là lúc cả nhà tranh thủ nằm nghỉ ngơi lấy sức, bọn mình bắt được một chú còng to đùng, to như bàn tay trẻ con, nhưng lại mang một bụng đầy trứng, con Cáo chủ động đề nghị thả chú còng về với biển để bạn ý còn kịp đi đẻ con. Con còng co giò chạy về phía biển, phía xa xa là 3 cái đầu lố nhố mồm hô “Cố lên, cố lên, mẹ tròn con vuông nhé”

Chú còng đi đẻ

Đang nằm nghỉ sung sướng ở Lăng Cô thì mình nhìn về phía sau, mình thấy một đám mây đen lớn, thế là gia thất hò nhau gói ghém đồ đạc để kịp vượt đèo Hải Vân, hứa hẹn một chuyến leo đèo vất vả.  Trước khi lên đèo, mình  phải chuyển bớt đồ đạc ra phía trước để xe cân bằng hơn, kẻo đến đoạn dốc cao quá nó bật ngửa ra thì bỏ mẹ. Chiếc xe cứ thế ì ạch leo qua từng con dốc đến khi vỡ òa khi chứng kiến khung cảnh thành phố Đà Nẵng từ trên cao. Ngày xưa, khi lần đầu tiên đứng đây, mình đã nhìn Đà Nẵng mà cứ ngỡ đang ngắm Sydney,  và lần này đến lượt con thị Cáo liến thoắng chỉ chỏ như mình ngày đó, có lẽ nó cũng đang nhìn thấy Sydney. Dù không phải lần đầu tiên vào Đà Nẵng, và chỉ một thời gian ngắn sau chuyến đi này, bọn mình sẽ lại quay trở lại Đà Nẵng, nhưng mỗi góc nhìn sẽ lại đem đến những vẻ đẹp khác nhau, và lần này là góc nhìn toàn cảnh Đà Nẵng từ trên cao. 

Đèo Hải Vân 1 ngày bình thường

Nhờ một chú Tây nào đó chụp hộ

Đỉnh đèo Hải Vân
Đỉnh đèo Hải Vân ngày xưa mình nhớ có cái lô cốt to, xung quanh hoang vu vắng vẻ, lác đác một số hàng quán bán nước, giờ thì hình như nó định xây cả resort trên đó hay sao ý, đào xúc um tĩ mẹt, thành quách dựng ngổn ngang, bớt đẹp đi hẳn
Khúc cua làm nên tên tuổi
Đà Nẵng kia rồi chúng mày ơi

Đổ đèo nhanh cho em còn về phố

Đoạn đường tiếp theo chúng mình như bị phục kích bởi một cơn mưa dông bất ngờ, mình không có chỗ trú đành phi cả người cả xe vào một mái hiên nhà dân, chắc mấy mẹ con chị chủ nhà phải bất ngờ lắm khi tự dưng ầm ầm ở đâu một cái xe máy chở 3 thằng mặt giặc phi ầm vào hiên nhà, nhưng chị chủ tốt bụng với mấy bạn trẻ con còn lấy cả ghế ra cho mình ngồi nhờ nữa. Con thị Cáo cũng rất sẵn lòng chia sẻ gói bim bim với mấy bạn nhỏ chủ nhà, cả làng vừa nhai bim bim vừa ngó mưa rơi, ơn giời là mưa tạnh mau như khi nó đến. 

Nơi tá túc trong cơn mưa chiều

Bãi biển Mỹ Khê - Đà Nẵng là một điểm đến cực kì thú vị, nhưng chỉ giữ chân chúng mình được 15 phút, vì chắc chắn một thời gian ngắn nữa là chúng mình quay lại rồi. Tạm biệt Đà Nẵng và hẹn gặp lại, mình thẳng tiến vào Hội An đây.

Những chú khỉ núi xuống biển

Mình và gia đình luôn thích Hội An, nhất là vào buổi tối, Hội An luôn có một bầu không khí rất cổ, và êm ả cũng như nhiều hoạt động thú vị và món ăn ngon. Tại Hội An có một cây cầu nhỏ bé xíu, hình như là cầu Cửa Đại, tại đây mình đã từng đón những ánh hoàng hôn cảm giác như đẹp nhất Việt Nam, lần này khi đi ngang qua cầu cũng là hoàng hôn, nhưng hôm nay nhiều mây quá, tự dưng thấy dù nhiều mây nhưng hoàng hôn vẫn đẹp, đẹp kiểu khác, giống như những chuyến đi, cùng đến một nơi, nhưng luôn có những điều thú vị và bất ngờ khác nhau.

Kể cả nhiều mây thì hoàng hôn vẫn thật đẹp

Nghỉ đít ven đường

Phố cổ Hội An đã dần lên đèn, và hôm nay còn rực rỡ hơn vì sắp đến ngày Phật Đản, hoa đăng được thả khắp nơi cứ như một khung cảnh trong phim hoạt hình công chúa tóc dài ý. Không hiểu vì sao ngày hôm nay tại Hội An cũng vắng người, mọi người cũng thong thả đi dạo hơn hẳn mình tưởng tượng. Cả nhà mình hầu như chỉ dành thời gian để đi dạo loanh quanh các góc phố mà chẳng có hoạt động nào cụ thể, nói chung Hội An là thế, cứ đi và tận hưởng, còn để kể ra mình đã làm gì thì khó lắm.





Chuyện ăn uống ở Hội An là cả một chương lớn trong mỗi chuyến đi, ở Hội An có nhiều món ngon như mì quảng, nem lụi, cơm gà, chè các loại, nếu đã lỡ không ăn được cơm gà bà Buội vì quán đóng cửa sớm thì ngay đối diện cũng là hàng cơm gà Ty khá ngon và mát mẻ, bác chủ quán nói chuyện vui tính lắm, nhưng nói thật, ở Hội An, mọi quán xá đều cho ta cảm giác như mình là người quen ở đây lâu lắm rồi, cực kì thân mật và mến khách.  




Nếu cần một gợi ý về khách sạn ở Hội An thì mình sẽ gợi ý Calla villa hotel, đó là một dạng villa khá gần khu phố cổ, với mức giá rẻ những sạch sẽ, có cảm giác khá thân thiện và hợp với không khí Hội An, một điểm cộng to đùng với những gia đình có trẻ nhỏ đấy là khách sạn có một cái bể bơi khá to ngay chính giữa, không sợ nắng nôi. Nếu cả ngày đi dạo bộ ở phố cổ dù gì thì cũng nắng nôi, mà chiều về lại được đắm mình trong bể bơi thì tuyệt phết đấy chứ nhỉ.


Hội An giờ đã nhộn nhịp hơn xưa rất nhiều, những đoàn khách từ Đà Nẵng ghé qua khiến phố xá dường như chật chội hơn, mọi người chen lấn hơn đôi chút, nhưng nếu may mắn, bạn vẫn sẽ tìm được những khoảnh khắc bình lặng của Hội An, khi đó mới là lúc Hội An toát ra vẻ đẹp đích thực của mình. Nhưng ai cũng đòi góc riêng bình lặng thì Hội An nó phải to bằng cái Đông Nam Á rồi, nên các bạn ơi, hãy tận hưởng đi, dù có hơi đông một tí, vì mọi thứ sẽ phát triển, chẳng có gì mãi mãi hoang sơ, mãi tự nhiên cả. Hôm nay không đi, ngày mai mọi thứ đều đã khác.









Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Part 13: 600k 1 đêm

Part 4: Nắng xứ Huê

Part 7: Con đường thẳng tắp đến Sa Huỳnh