Part 5: Trận ốm đầu tiên
Rút kinh nghiệm của ngày hôm trước, hôm nay chúng mình dạy từ sáng sớm với, chuẩn bị tâm thế và vật dụng nước nôi để chuẩn bị đối mặt với một ngày nắng nóng vỡ mồm. Kế hoạch ngày hôm nay là mình sẽ cho con thị Cáo đến thăm lăng vua Tự Đức, một trong những lăng vua mát mẻ xanh mát nhất tại Huế, bọn mình phóng xe máy vi vu dọc theo một con đường nhỏ trên bản đồ, có lẽ đường này cũng ít xe ô tô du lịch đi vì đường bé bé thôi, nhưng bù lại thì con đường rất mát mẻ với nhiều vòm tre xanh mướt bao trọn lấy con đường, quãng đường không xa lắm nên mình cho con Cáo ngồi phía trước để trọn vẹn tận hưởng tầm nhìn luôn. Khoảng hơn chục km là đã đến lăng rồi.
| nhìn thì chói lòa vậy thôi chứ nắng chết mẹ |
| Cái hồ mát mẻ giữa khu lăng Tự Đức nè |
Đúng là khu lăng này khá xanh mát, với một hồ nước to ngay trước lăng, nhưng đấy là xanh mát so với chỗ chẳng có màu xanh thôi chứ sau 9h sáng thì ai cũng như ai, tắm trọn trong ánh nắng vàng rực rỡ luôn. Lăng vua có nhiều thứ để ngó nghiêng, nhưng không thực sự hợp với bọn trẻ con, điều bọn nó thích nhất là cái hồ to đùng chứa toàn cá, bỏ 5k mua gói thức ăn cho cá rồi vừa nghỉ ngơi vừa rải chơi xem cá đớp mồi, nó cũng thích cả mấy cái trò chơi của vua chúa ngày xưa nữa, có một trò là phải ném cái mũi tên vào cái lọ, nó cứ kể đi kể lại mãi. Lăng là nơi chôn cất các vua (hoặc tưởng niệm) sau khi qua đời, nhưng vào các khu lăng tẩm tại đây không thấy quá tĩnh mịch, cảm giác khá êm ái giống như thăm một di tích cổ thôi.
Nếu chuyến đi này có một mục tiêu bao quát, thì mình nghĩ đó là những trải nghiệm cho con thị Cáo, chắc sẽ nhiều người cho rằng với một đứa trẻ con 5 tuổi rưỡi thì kí ức kỉ niệm sẽ không đọng lại nhiều, nhưng mình thì không cho là vậy, mình cho rằng nếu có những dấu ấn khó phai, những kỉ niệm hoàn toàn khác biệt với mọi người thì trẻ con sẽ nhớ rất lâu, cũng như mình đã từng nhớ một lần mình và mấy đứa mầm non hò nhau đi vặt chân một con nhện to bằng bàn tay rồi mang bật lửa lén lút nướng nhện ở một góc lớp mầm non, chia nhau mỗi đứa một mẩu để ngồi ăn nhồm nhoàm và nghĩ đó là món ngon nhất, cũng giống như mình nhớ lần được ra ngoài bãi cỏ trước cổng trường là lần đi dã ngoại đầu tiên trong đời. Nói chung mình cho rằng nếu có một dấu ấn đủ sâu sắc thì kí ức sẽ theo mãi, bất kể là bao nhiêu tuổi. Chính vi vậy, mình nghĩ chuyến đi này sẽ đem lại nhiều kỉ niệm đáng nhớ cho con ranh đấy, và thế là chúng ta lên xe thôi. Trong trường hợp nó không nhớ mấy thật thì sao? thì đã có bố nó, với khả năng viết lại mọi thứ và làm thành một quyển sách đầy đủ thế này, sau này mỗi ngày tao già, tao sẽ bắt mày đứng đầu giường đọc lại cho bố mày nghe từng trang luôn.
| Nhân vật phản diện đã xuất hiện |
Trò chơi của bậc vua chúa xưa kia - Tiền thân bộ môn xóc đĩa
|
Trên đường về thành phố thì nhà mình có đi qua làng hương Thủy Xuân, một ngôi làng có truyền thống làm nghề làm hương phục vụ chuyện thờ cúng, nhưng nay đã tiến hóa một chút để thích nghi với ngành du lịch, các sạp bán hương được bày biện đẹp mắt, tạo thành những bức tranh màu sắc rất bắt mắt và thu hút du khách. Nói là làng nhưng nếu các bạn muốn vào làng hẳn thì sẽ phải rẽ vào sâu sâu, còn nếu không, chỉ cần dừng xe ngay ven đường lớn là đã có rất nhiều cửa hàng bán hương kiêm chụp ảnh, ở đây cũng rất thoải mái khi mọi người có thể chụp ảnh miễn phí, nhưng hãy mua lấy một vài món đồ nhỏ như một cách ủng hộ cửa hàng. Làng hương cũng là một nơi xứng đáng để đến thăm đấy, nhất là khi bạn đi với một tay máy ngon lành.
Về đến phòng cũng đến giữa trưa, dù với một suất cơm gà Hải Nam to đùng nhưng cả nhà vẫn có thể chén thêm mấy cốc nước mía nữa mới đủ hồi sức cấp cứu. Cứ nghĩ rằng chiều nay sẽ hoàn thành nốt mục tiêu khám phá lăng Khải Định nhưng hóa ra mọi thứ không suôn sẻ lắm. Ngủ dậy thì con Cáo sốt đùng đùng, nghi là say nắng hoặc viêm họng gì đó, mình đành hủy kế hoạch dù ngoài trời đang sắp mưa, khá mát mẻ. Con mé này nằm thều thào nhưng được cái không quấy khóc, lúc nào cũng ra rả cái mồm là mát lắm, mát lắm nhưng sờ trán thì nóng ran rồi. Cả ngày hôm đó bọn mình tập trung chạy chữa cho nhân vật chính với các loại thuốc mang theo. Nhìn ra ngoài trời mát mẻ nhưng đành bỏ qua lăng Khải Định vậy, tất cả vì đại cuộc. nằm đến tối bà ý mới hồi lại sức một chút, nhưng ngay khi hồi sức thì lại đòi thong dong xuống đường đi dạo. Chuyến đi dạo này dài khoảng 2km, với điểm kết thúc là một bữa ăn vặt đủ các loại thạch dừa bim bim xôi kem. Cứ như ăn tích của để chuẩn bị hành quân ý.
Mình đã cân nhắc khá nhiều vào thời điểm này, hơi hoang mang vì không biết nó có chịu nổi chuyến đi phía trước không, lỡ mà chả may sốt trên đường đi thì bỏ mẹ ý chứ. Theo kế hoạch thì sáng ngày mai sẽ xuất phát để tiến vào Hội An, mình có đề ra một số kế hoạch để tùy theo tình huống và sức khỏe của con Cáo. Và trong trường hợp xấu nhất thì có thể hoãn hành trình. Trước khi đi mình cũng giao hẹn với nó là bất cứ khi nào nó có vấn đề về sức khỏe, sẽ luôn có một vé máy bay để nó về nhà ngay lập tức.
Ngày mai, hi vọng tấm vé đó chưa đến dịp sử dụng...
Nhận xét
Đăng nhận xét