Part 10: Gành đá disk - cơn mưa ngang qua

 Tại sao mình lại thích viết? giữa cái thời đại mà mỗi chiếc điện thoại đều có thể là một máy quay, một máy chụp ảnh, muốn nhìn ở đâu, chỉ cần gõ tên lên youtube là hàng loạt clip đẹp vô cùng của các youtuber, tiktoker sẽ cho bạn những hình ảnh chân thực đến từng chi tiết của địa điểm đó, có vẻ như những con chữ mô tả dài dòng và mất công đọc sẽ trở nên vô cùng thừa thãi. Nhưng đếch hiểu sao, mình vẫn cứ muốn viết. Cứ mỗi con chữ tuôn ra là những hình ảnh, kỉ niệm lại tràn về. Mình không dám tự nhận là viết hay, chỉ dám nhận là viết đúng chính tả, chấm phẩy đúng chỗ để người xem đỡ lộn mề, đỡ bực mình. Mình còn thích viết vì mình thích những quyển sách, nó cứ có cái kiểu cũ cũ, classic nhưng bền bỉ với thời gian và đôi khi sau này những quyển sách sẽ được đọc lại. Bây giờ, có nhiều thứ để xem quá, nhiều đến mức chưa kịp ghi nhớ cái này thì đã phải xem cái khác, rồi quên mẹ nó hết cả hai, nhưng những quyển sách, đọc mất cả ngày, cả tuần thì khó quên lắm, chả hiểu sao mình cứ nhớ mãi về mấy quyển sách mình từng đọc hết, chắc mình cổ hủ. Như mọi lần, mình viết mọi thứ ra đây, ngày qua ngày, thêm ảnh, chỉnh sửa lại câu từ, thêm vào những đoạn mà mình nhớ ra sau, và cuối cùng, khi cảm thấy đã hoàn chỉnh, mình sẽ viết lại thành một quyển sách, hàng thật, in thật đẹp và cứng cáp, để tặng lại con Cáo, lớn lên đọc lại, chắc nó sẽ không ngờ là nó đã làm một chuyến tuyệt cú mèo đến thế đâu...

Như mình đã nói, mọi thứ cứ mỗi ngày một thay đổi, mười năm nữa, cái khu Kì Co - Eo Gió này chắc đã khác lắm rồi, có lẽ sẽ có lúc cô nàng Cáo 18 đôi mươi sẽ cùng bạn bè đến đây một lần nữa, rồi nó sẽ khoe ầm lên với bạn bè đại loại như sau: “Chỗ này, mười mấy năm trước, chị mày á, đã cùng bố mẹ phi con chiến mã kim loại Tiny Fox, phi ầm ầm đến đây. CHúng mày không tin thì nhìn đây này...” Rồi nó lật từng trang sách ra mà tự hào khoe với chúng bạn, những đứa cũng đã từng đến đây, nhưng theo một cách dễ dàng hơn. 

Vậy thì điều đáng tự hào giữa những đứa từng đến đây là gì? Chắc là cách bọn nó đi đến, cái gì dễ thì mau quên, cái gì khó thì nhớ mãi. Mình cho rằng cái đứa phải lê đít mấy ngày, dưới nắng nóng và mưa giông để đến đây, sẽ nhớ lâu hơn là đứa ngồi máy bay mát lạnh trong 2 tiếng đồng hồ. Nói thế không phải là cứ khổ sở, vất vả thì mới xứng đáng, điều mình muốn nói là trong từng ấy ngày lê đít chịu mưa nắng, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra, mà mình cũng không biết rằng trong con mắt của con trẻ trâu kia nó giống thế nào, những chuyện mình viết ra ở đây chỉ là những điểm nhấn trong ngày thôi. Tự dưng mình nghĩ vẫn vơ vì sau chuyến đi, đôi khi con Cáo béo lại hỏi vu vơ, bố có nhớ về chuyện này chuyện kia, trong chuyến đi không, mình đoán là lúc đó nó đang hồi tưởng lại nhiều thứ hay ho lắm.

Eo Gió vào ban ngày

Chỗ nào có bóng râm, chỗ đó có chân lý

Nơi nào tràn ánh nắng, nơi ấy có tâm thần

Đường đi Eo Gió quanh co
Nắng vàng nóng nực cả lò thất kinh



Sau một buổi sáng nắng ráo quay trở lại Eo Gió để tận mắt nhìn xem vẻ đẹp Eo Gió trong nắng sớm là thế nào, chúng mình tiếp tục hành trình đến với miền đất Phú Yên trong huyền thoại hoa vàng cỏ xanh. Đoạn đường từ Nhơn Lý về thành phố Quy Nhơn thì to đẹp lắm, đường thẳng tắp như kẻ chỉ, đi dọc 2 bên thấy toàn đồi cát, quạt gió và điện mặt trời, chắc hẳn khu này điện tràn trề lắm chứ không thiếu thốn như miền Bắc lúc này. Đáng lẽ cả nhà sẽ đi qua đồi cát Phương Mai, nhưng hỡi ôi, chính con đường đang đi đã cắt ngang đồi cát rồi, giờ thì đồi cát Phương Mai nó còn bé tí thôi chứ không to như xưa nữa. Có lẽ chính nhờ con đường này mà người ta đi đi về về Quy Nhơn trong ngày dễ dàng hơn nhiều.

Nằm tí cho lại sức

Chài Village


Đường vô Nhơn Lý

Cầu Thị Nại, nối giữa Quy Nhơn và khu Kì Co- Eo Gió


Mình không có dịp thăm thú thành phố Quy Nhơn lắm, chỉ có mỗi một buổi ăn trưa ở đây, trời nắng lè lưỡi, chẳng biết quán xá gì, thấy một hàng Lotteria có điều hòa mát mẻ là cả nhà phi vào ngay, vừa ăn vừa chơi cho qua giờ trưa đứng bóng đã. Mấy em bán hàng thấy một lũ trang bị như thổ phỉ cướp cạn ùa vào như một cơn bão, ăn lấy ăn để rồi nằm thở phì phò chắc không nhịn được cười. Cuối thành phố Quy Nhơn có một đoạn đường lạ lắm, ngắn thôi nhưng lạ lạ, đang đi trong phố tự dưng tọt một cái lên núi, rồi lại nối với đường quốc lộ, núi có hẳn cây cỏ rừng rậm nhé. Hình như là đường Mộng Cầm, chắc bạn nào ở Quy Nhơn sẽ biết và thử cắm trại chỗ này đấy nhỉ. 



Nghỉ tí

Chúng iem cứ bám đường 1D ven biển đi vòng vèo uốn lượn, đường quốc lộ thôi, chẳng có gì mà nói, thi thoảng lại thấy một vài bãi cát đèm đẹp, mình cảm thấy hơi tiếc, giá mà trong tay có chục tỉ là mình xây ngay cái resort tại đây, tiếc là trong tay giờ có mỗi 10 trăm. Chả hiểu giời xui đất khiến nào chúng mình lại vòng vèo ra tận 1 cái đảo nghe tên khá là chưởng tàu: Nhất Tự Sơn, người dân nói rằng đảo này có một con đường nhỏ để đi bộ ra đảo, nghe cũng giống mấy cái đảo gì đó mà dân tình hay quảng cáo trên Facebook là con đường nổi giữa biển đẹp nhất Việt Nam, nghĩ là đi, cả nhà mình bành bạch phi xe tới, đến nơi thấy cảnh sắc không phải thật hữu tình, và lối vào đảo cũng đã có một nhà thầu lại, nên đi vào sẽ phải mất vé. Vé rẻ thôi, mình bảo cả nhà đi vào tí rồi té nên cô chủ có lấy 1 vé hữu nghị, lại tặng chai nước, thôi thì đến rồi phải thử chứ. Nhưng đến khi đặt chân xuống nước mới thấy con đường này khá thú vị. Lúc chúng mình tới thì đúng là có đường thật, lấp xấp bàn chân, chỗ sâu nhất thì trên mắt cá thôi, 2 bên sóng vỗ rì rào, nhìn quanh chỗ nào cũng là nước luôn. Nói chung sướng nhất vẫn là con mẹ Cáo, nó thích nước, nó chạy nhảy dọc ngang con đường lấp xấp đó đến khi mệt thì... ngồi mẹ xuống vầy nước, thế là lại mất toi một bộ quần áo... Kể ra đảo này nếu gần gần các thành phố lớn thì cũng sẽ là một điểm đến hay ho đấy, mỗi tội có vẻ hơi dở đường

Bờ biển còn hoang sơ và chưa sạch lắm đâu


Dưới làn nước này là một con đường đi bộ

Đảo Nhất Tự Sơn kia kìa

Từ Nhất Tự Sơn thì chẳng có con đường nào khác ngoài việc vòng lại quốc lộ 1A, nhưng chẳng hiểu sao đoạn này lại khá vắng, điều đáng ngại duy nhất là quốc lộ 1A có nhiều đoạn đang sửa chữa, từ 3 làn xe lại gom chung 1 làn nên mình rất căng thẳng khi thi thoảng lại phải chung làn với ô tô, cứ liếc ngang dọc chán mới dám phi vào mấy đoạn đấy. Nói chung mình đi quốc lộ thì khá hèn, thấy cái xe đạp mình cũng nhường cho đi trước luôn.

Đường quốc lộ người ta đi vù vù, còn nhà mình thì hèn lắm

Điểm đến tiếp theo trên bản đồ lịch trình là Gành Đá Đĩa, cái gành này thì nói thật mình đi mãi rồi, nhưng đây là lần đầu tiên con mẹ Cáo đi đến nên mình cũng chiều nó thoai. MÌnh xem trên map thấy cái đường này vòng vòng tốn công quá, nên cố dò xem có đường tắt không thì lại thấy 1 cái cầu bé xíu bắc qua sông Phú Ngân, nhìn mãi thì mới thấy cái tên là cầu ông CỌp, nếu đi qua cầu này thì mình tiết kiệm được cả chục km, lại tránh được quốc lộ nữa. Lối vào cầu Ông cọp ở bên trái đường, phải vòng lại quốc lộ 1 thêm 1 2km mới xuống được. Cầu này thì cho xe máy xe đạp thôi, nên các bác đi ô tô không có được trải nghiệm này đâu. Cái cầu này do tư nhân xây, thu có 10k cả xe lẫn người, học sinh thì miễn phí, cầu dài khoảng 1km và hoàn toàn bằng gỗ, lúc đi thì xóc nảy tưng tưng nhưng rất phê nhé, cảm giác lệch tay lái một cái là lăn mẹ xuống biển ý chứ. Nhưng khuyến cáo bạn nào đi xe máy thì nhất định phải đi thử cái cầu này. Đi qua cầu một cái là đã đến gần gành đá đĩa lắm rồi

Chếch in cầu ông cọp, cầu này đố ô tô đú được đấy


Chụp lại bức ảnh trước khi vượt sông

Gành đá đĩa, một trong những nơi có địa chất thú vị và độc đáo nhất của Việt Nam, với những dải đá lục giác trông vô cùng phi tự nhiên mà hóa ra lại rất tự nhiên. Mình đã đến đây nhiều lần, từ cái thời còn hoang sơ, vài ba hàng quán bán nước bên đường, vài đứa trẻ chạy ra xem và bán mấy cái vòng vèo, cho đến lúc hơi phát triển với vài quán ăn, và giờ đây khi quay trở lại một lần nữa, mình hơi bất ngờ khi nơi này đã biến thành một khu du lịch đồ sộ, với cổng vào và hàng loạt cơ sở kinh doanh bên trong. Nói chung, gành đá đĩa không còn giống như trong trí nhớ của mình nữa, nhưng với con Cáo, đây vẫn là một nơi thú vị, với những tảng đá kì lạ. 

Đường vắng nên vừa đi vừa làm con ảnh
Gành đá disk

Thẫn thờ ngồi bên bờ đá

Đá ở đây dị đấy

Cạnh gành Đá Đĩa thì là hải đăng Gành Đèn, lúc này trời cũng tối nhá nhem rồi, mà hải đăng này cũng bé, đường cũng đang sửa nên chỉ đến gần thôi chứ không leo lên được, bọn mình ngắm nghía chút chút rồi biến khẩn trương thôi, đường cũng tối rồi, những tưởng 30km nữa để đến thành phố Tuy Hòa sẽ rất đơn giản và nhanh chóng, nhưng không, các cháu bé đã mơ mộng quá sớm, nỗi vất vả giờ đây mới thực sự bắt đầu

Hải đăng Gành Đèn


Với việc cố gắng đi sát ven biển và chọn đường ngắn nhất để tiết kiệm thời gian, chúng mình cứ men theo đường trắng trên bản đồ mà đi, với suy nghĩ ngây thơ là đường nào người đi được thì xe máy cũng đi được, nhưng nào ngờ, cái đường người đi được đấy thật sự nó như cái bờ ruộng. Trời thì tối, đèn đường không có, đèn xe thì leo lét, bọn mình bò cả cây số mới gặp được cái nhà dân có đèn, hỏi thăm 1 tí rồi cũng phải lần mò trong xóm mãi mới ra được đường tạm gọi là lớn một tí. Suýt chút nữa bỏ cuộc thì phải quay lại gành đá đĩa một lần nữa. Từ đây đường thì cũng đi tốt, mình nghĩ là nếu đi vào ban ngày thì cũng khá đẹp đấy, chúng mình cứ phơi phới, vừa đi vừa hát, lại còn bật cả loa di động lên mà phóng ầm ầm vì buổi tối trời mát quá. Bà con lối xóm ven đường thi thoảng lại hướng mắt nhìn theo những tâm hồn đẹp đang tận hưởng chuyến đi. Nhưng cái sự phơi phới đó chỉ kéo dài khoảng 10km cho đến khi mình thấy hình như hơi mát quá...

Một cơn dông to như cái tổ bố thằng ăn mày từ đâu ập vào nhanh như điện, ban đầu còn mưa lâm thâm nhỏ nhặt, mình bảo cả nhà thôi thì cố đi một tí cho qua cơn mưa, chắc mưa này không lâu được đâu, vừa dứt mồm thì mưa như trút nước, mưa như đút xô nước vào mồm luôn. BỌn mình chỉ kịp lấy áo mưa che chắn cho đồ đạc và balo phía sau, với lại kẹp con Cáo béo vào giữa xe, trùm kín cho nó khỏi ướt, còn lại thì mặc mẹ cho mưa tát gió cào. Suốt quãng đường đó mình hầu như chỉ lái xe với một con mắt, vì nước cứ tạt vào rát cả mặt, chẳng ai nói năng gì nữa vì nói có nghe thấy gì đâu, cứ lầm lũi mà đi trong cơn mưa thét gào. Càng gần Tuy Hòa thì mưa gió càng lớn, nhiều lúc muốn quật nghiêng cả xe, mình có nghĩ ngợi đếch gì đâu ngoài việc gồng cứng tay lái mà giữ cho xe khỏi đổ. May cái là mưa thế này thì chả có cái xe nào đi nên một mình một đường. Mình cũng không xem được bản đồ nên không rõ còn xa hay gần nên cứ nghĩ khá gần rồi, nào ngờ trời mưa, đi rất chậm nên gần 2 tiếng mới đi hết quãng đường. Đến khi vào được thành phố Tuy Hòa thì mưa mới bớt, ít ra đủ để mình nhìn được đường xá ra sao.

Tạt bừa vào một cái khách sạn trong trung tâm thành phố, 3 chăm dưỡi cũng gật đầu phát một... 3 đứa nằm dãi thẻ ra thở phì phò chờ tắm rửa, tổng kết lại, chẳng còn mấy chỗ khô... Ở Tuy Hòa thì nổi tiếng về các món bò và món mắt cá ngừ đại dương, nên mình phi vào quán cũng nổi gần nhất Tuy Hòa là quán bò 1 nắng dì mai ăn thử cho biết, một số món cũng ngon, mà một vài món lại dở hơn mình nghĩ. Món mắt cá ngừ đại dương thì không ghê như mình tưởng nhưng cũng không hợp vị lắm, nói chung no thì no chứ không phải xuất sắc vãi linh hồn. Ăn uống thế thôi chứ mệt mỏi lắm rồi, cả nhà xách đít về khách sạn làm một giấc cho hồi sức. Trong mơ, mình thấy mình lái xe giữa lòng biển cả, tí chết đuối, chắc là dư chấn của cơn giông chiều qua...

Hỏa diệm sơn  - mắt cá ngừ đại dương

Bò 1 nắng dì mai, quán ăn được review khá nhiều


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Part 13: 600k 1 đêm

Part 4: Nắng xứ Huê

Part 7: Con đường thẳng tắp đến Sa Huỳnh